Chuyển đến nội dung chính

TIA NHÌN THƠ BÉ


Đợi nhau

Vầng trán hằn vạch thời gian

Những cơn giông chớp đỏ

Xé toạc

Không gian vỡ nát

Lớp lớp hố sâu phơi bày

Từng cơn chồng chất

Những đôi tay

Cào cấu tìm nhau

Róc từng mảng thịt da

Máu và mồ hôi tứa đổ

Xát vị mặn từ ngàn kiếp

Giãy giụa

Co rút từng cơn

Trong vũng lầy nhầy nhụa

Còn sót lại tia nhìn thơ bé

Như giọt thanh lương

Rớt xuống

Hố sâu hóa thành hồ trong vắt

Đóa sen nở giữa vũng lầy

Để thịt lại liền da

Để một chiếc cầu

Bắc qua vạn ngàn xương máu

Nhận xét